Bài viết hay quá a T. Chỉ 1 thoáng không kìm đc cảm xúc trước đam mê mà mắc sai lầm. Khi mọi chuyện xảy ra thì k còn cơ hội để sửa chữa nữa. Tiếc cho TY quá. Nghĩ mà buồn....
Bài viết rất hay và ý nghĩa lắm a ATT ơi,đầy cũng là 1 bài học đáng ghi nhớ cho các ae mê xe, mê tốc độ, j chữ "ngờ" k bk nó ở đâu, nó đến lúc nào, và đối tượng của nó k ngoại lệ ai cả Thật bùn khi chúng ta mất đi 1 người am hiểu tường tận về xe Ya, 1 người a vô cùng giản dị...
Gặp TY vào 1 chiều tháng 9 năm 2008. Lúc đó ra 85 NCT mua chiếc R6 màu vàng tem lửa. Chịu giá xong, mình thấy ổng đẩy xe ra rồi lấy đồ nghề tháo yên ráp bình rồi bật công tắc đề máy nổ luôn. Lúc đó ổng bận cái áo dơ hầy...tay chân thì đen thui. Mình nghĩ trong bụng "địt...e, mới mua cái xe thùng mà thằng này là thằng nào tự nhiên đề máy xe mình...ko cho mình làm người đâu tiên khai sinh em nó" ... Đã vậy cái mặt thằng chả lạnh như tiền...ko một nụ cười. Nghĩ lại giờ còn ức. Ngày hôm sau người ta chỉ qua xưởng Tiến Thảo gắn đồ chơi. Hồi đó đường qua xưởng cực khổ lắm...đi 1 vòng qua cầu Kênh Tẻ rồi chạy dọc bờ Kênh...tìm cửa vào thì phải hỏi cả chục lần vì cửa trước bị đào đường, chỉ đi được cửa sau. Lúc đó mới biết thằng cha nhỏ xíu con hôm qua la Thảo Ya. 30 phút nói chuyện với thằng chả là mình hiểu ngay cái gu chơi của nhóm này. Có thằng khách vào trước mình hỏi thằng cha có pô Slip On ko? Thằng chả nói 1 câu nghe xanh rờn" gắn Slip On thì gắn làm chi, để pô zin chạy đi cho nó đỡ tốn kém" ... Từ đó về sau, ổng hỏi muốn gắn cái gì, mình trả lời " anh nghĩ em nên gắn cái gì..." và nhắm có tiền là quất ngay chứ ko dám ọ ẹ giá cả gì cả. Nghĩ lại, thằng cha này ba gai thật. Nhớ nhất là cái câu "ở đây anh không có sửa, anh chỉ thay mới thôi, tốn kém lắm...em nên mang qua chỗ khác người ta sữa cho..." Tội mấy em trai mới lớn, nghe cái câu đó xong rồi tiu nghiểu đi về...nghĩ lại, thằng cha này ác thật. Bây giờ nhìn lại R6 là nhớ ổng. Bây giờ nhìn CBR1000 là nhớ ổng. Ngày qua lấy cái HRC về, mình lôi mấy thằng lính ổng ra trước tấm hình và mình nói " đại ca, có mấy thằng lính a làm chứng cho e, ngày trước anh rủ em chơi R6 full đồ chơi, em đã làm xong 1 chiếc R6 y chang xe anh từ mâm BST đến pô, gác chân v.v.... Rất tiếc nó bị tai nạn ko biết như thế nào nên em làm lại 1 chiếc R6 2010 full đồ chơi giống y chang. Project R6 xong nha anh. Ngày trước anh bảo em phải chơi CBR1000 chung với a, em ko nghe lời nên đi chơi Ducati, giờ em đã đổi sang CBR1000 và gắn đồ chơi gần như y chang anh...vậy là Project 2 cũng xong. Anh mua BMW, em cũng mua BMW ... Project 3 xong luôn nha anh. Lời em hứa với anh là thực hiện đầy đủ ..thậm chí còn hơn 1 chút..) ) . Rất tiếc giờ thì anh chạy đường a, em chạy trên này...thôi thì a phù hộ cho anh em còn lại vậy" Chỉ còn lời hứa chạy super sport với Thảo Ya đi xuyên Việt là ko làm được. Thôi anh cũng thông cảm vì em 95kg, vòng bụng tới 110cm lận. Ko có mi nhon như TY. Còn nhiều chuyện nữa nhưng từ từ viết sau, ko muốn làm loăng bài ATT. P/S: nuôi thằng Mập tốn kém quá anh ơi...
buồn vì 1 người anh ra đi.nhưng ng anh ấy khi ra đi vẫn còn mang theo cái đam mê, cái nhiệt huyết của mình và đó là câu chiện mà mấy a ug chia sẻ vs tất cả mọi ng.còn chiện bạn hên vì mê xe mà ko mê tốc độ ko liên wan j ở đây cả.sao bạn dám chắc khi chạy ở tốc độ chậm sẽ ko có tai nạn xảy ra.e xin lỗi mấy a ug.nhưng khi nghe ai đó nói "hên là tui ko đam mê tốc độ". hay đại loại như là "vận tốc ko rút ngắn dc quãng đường mà chỉ rút ngắn tuổi đời". haizzz. mệt. ae ug chỉ mún chia sẻ câu chiện và bài học chứ ko răn dạy hay chỉ bảo bất kỳ ai phải làm thế nào cho cái đam mê của mình.chơi sao thì chơi.đừng ai phán xét mà cũng đừng phán xét ai là dc.
Một người đã sống với đam mê, ra đi vì đam mê. Còn nhớ lúc cả đoàn ngồi ăn trưa ở nhà hàng tại PnomPhenh chờ tin tức Thảo Ya. Khi nghe tin a Thảo không qua khỏi; không khí chùn hẳn, không ai còn nói được lời nào, sự ra đi quá đột ngột khi chuyến đi vừa bắt đầu được 06 giờ. Một chuyến đi đáng nhớ. Rest in Peace....
Bữa sáng hôm đó không khí đúng là hồ hởi lắm.Đoạn từ Tây Ninh vô Mộc Bài thỉnh thoảng a Thảo với a Di nẹt pô rú lên,rồi thòng xuống thỉnh thoảng kéo lên.Lúc ở bánh canh Trảng Bàng ổng còn tươi cười vui vẻ lắm.Vậy mà chỉ mấy tiếng sau khi qua cửa khẩu thì có chuyện. Không ngờ đó là chuyến đi cuối cùng. R.I.P
đọc bài viết về MT về TY thấy mình thật tâm trạng, đáng tiếc cho họ. họ ra đi mang theo nhiệt huyết và niềm đam mê bất tận. ngưỡng mộ vô cùng. http://mp3.zing.vn/bai-hat/Biet-khuc-tuong-phung-duy-khanh---phi-truong/IW6O7ED8.html
Giờ mới hiểu các Project R6, CBR1000 và BMW của UG là có lý do. Lại 1 lần nữa khâm phục cách chơi của các bác UG.
Ngày tôi theo xe oto đưa Phú Mito về Chùa Vĩnh Nghiêm, cùng với tôi đỡ băng ca của Phú là A Thảo Ya. Đến phút cuối cùng để liệm trước khi vào áo quan, tôi nhìn qua Anh Thảo nhìn Phú mặt rất buồn và khó hiểu và hình như đang suy nghĩ về một điều gì đó rất sâu sắc... Không bao giờ tôi quên được ánh mắt đó.... Qua một thời gian sau Anh Thảo đi Mỹ về, anh có vẻ thay đổi nhiều về cách sống. Anh uống bia với tôi vào những tối thứ 6. Một việc đơn giản nhưng lúc trước không hề có. Đến ngày tour Đông Dương tổ chức, tôi là người rủ rê và tự động đóng tiền trước cho A Thảo. Ai cũng hồ hởi và mong chờ từng ngày cho chuyến đi này. Vào 4.30 sáng ngày lên đường, A Thảo chờ tôi ở góc ngã tư đường rồi 2 anh em cùng đi ra gặp đoàn ở nhả thờ Đức Bà. Đoàn đi tới biên giới và chờ làm thủ tục xuất cảnh, các anh em nghỉ ngơi, nói chuyện và cười đùa thật vô tư, chẳng thể nghờ rằng chỉ vài tiếng nữa điều khủng khiếp sẽ tới. Qua cửa khẩu, đoàn di chuyển ổn định và trật tự, hoàn toàn không có action...boring... and sleeping... Quá buồn ngủ với tiết tấu này vì thú thật là cả đêm trước tôi không ngủ, tôi nghĩ cứ thế này thì ngủ gật trên xe cũng nên. Từ tốp libero chạy đầu dắt đoàn, tôi bắt đầu lùi lại tốp cuối chạy với A Thảo. Tiếng bô hai chiếc R6 chạy song song quyện vào nhau, cộng hưởng và như một dàn hoà âm. Thứ âm thanh đặc trưng này rất kích thích và rồi liếc qua nhìn A Thào, anh nhìn tôi lắc cổ tay chỉ về phía trước và cùng hiểu với nhau, showtime! Sau vài lần như vậy, chúng tôi bắt kip đoàn chạy trước và phải chậm lại vì không muốn mọi người biết chuyện ở phía sau. Phải có một khoảng cách xa hơn với đoàn... Chỉ ngon tay xuống đất chúng tôi cùng hiểu và đậu lại giữa đường chờ cho đoàn đi xa hơn nữa. Chỉ còn 3 anh em, A Thảo , tôi và Hoà còn lại sau cùng. 2 chiếc R6 bỏ chiếc hornet 600 nhẹ nhàng cùng gặp chiếc xe tải đi cùng chiều, vẫn như cũ, lật và qua bên trái chiếc xe tải không đắn đo, không có sự lựa chọn vì tốc độ đã khá cao. Hoà đi phía sau quyết định chạy vào bên phải chiếc xe tải chứ không giảm tốc độ. Vừa qua được chiếc xe tải đó tôi bất ngờ nhận ra có một chiếc tải khác đậu bên tay phải. Chết rồi thằng Hoà có qua được không vì đường đã bị khép lại, thoàng nghĩ và tôi quay lại nhìn và mừng thầm khi thấy Hoà thoát ra được ở phía sau. Quay lại trước tôi giảm tốc độ theo linh tính và nhìn thấy A Thảo chạy trước có vẻ thư giãn vì đường rất vắng trước mặt. Đúng giây phút đó, như từ trên trời rơi xuống, một chiếc xe tải nằm giữa đường. Chuyện như thể trước đó một giây đường bình thường và chớp mắt một cái là nhìn thấy chiếc xe tải quay ngang che hết hoàn toàn 2 chiều lên xuống. Anh Thảo chủ động thắng số rất kỹ thuât, từ phía sau thấy rõ bánh xe quăng qua bên phải rồi qua lại bên trái qua mỗi số và rồi ............... Mọi thứ diễn ra như phim quay chậm trước mắt tôi, tất cả nát vụn. Dừng xe lại giữa đường, tôi lao và đá bình xăng đang bốc lửa ngùn ngụt văng ra bên cạnh A Thảo nằm đó vì sợ bình xăng bắt lủa có thể nổ tung bất kỳ lúc nào, vội vàng kéo anh vào ven đường. Chiếc xe tải đó chạy ngựoc chiều dừng lại ở nửa phần đường bên này với ý định qua đường không có báo hiệu gì hết, đột ngột qua đường nhưng không qua hẳn mà dừng lại giữa đường rồi lại chạy tiếp. Tôi nghĩ rằng ở khoảng thời gian ngắn ngủi đấy khi thấy xe tải dừng lại, anh định chủ động qua tiếp bằng khoảng đường bên phải còn lại bé nhỏ. Nhưng không phải như vậy chiếc xe dừng lại đi tiếp rồi lại dừng ! Về phía lái xe tải, đoán rằng do bất cẩn qua đường rồi bỗng thấy chúng tôi, lái xe thắng lại đột ngột và do không ước lượng được tốc độ cua xe moto đang chạy, nghĩ rằng còn rất xa nên đã tiếp tục đạp ga tiếp nhưng không ngờ xe lướt tới quá nhanh nên.... Hoàn toàn không có cơ hội nào cho bất kì ai trong hoàn cảnh đó. Đưa anh về tới việt nam, dưới gốc cây xoài đầy kỷ niệm, anh nằm đó nhắm mắt lại, bất chợt tôi nhớ lại hình ảnh anh nhìn Phú lần cuối ở chùa Vĩnh Nghiêm! Sao cuộc đời lại đơn giản thế nhỉ, tất cả là vô nghĩa đối với người nằm xuống, có chăng là những kỷ niệm mãi còn lại khi nhớ đến anh. Xin lỗi Anh, hãy yên nghỉ anh nhé.