Cuộc đời chỉ vậy thôi , đi chậm cuộc sống kéo dài , đi nhanh thì cũng sẻ về ... nhanh . vui , đam mê , ...vv nhưng có giới hạn .xin đừng để mọi chuyện xảy ra rồi ân hận .:-S
Hi vọng BKNV sau này sẽ có một " đài tưởng niệm online " cho các biker đã khuất, Chơi chung trên công đồng biker ai cũng biết đến khi mất thì còn có cái để mà nhớ lại...vừa có ý nghĩa, vừa để ae nhìn những " Nắm mồ" để mà giảm ga...
yên nghỉ nhé các bác.có lẽ đây là bài học cho tất cả các anh em,hãy lái xe cho an toàn khi còn có thể vì chỉ cần những sai lầm nhỏ nhất cũng có thể lấy đi tính mạng của chúng ta bất cứ lúc nào
em cũng tưng bị vậy! hết thuốc định đi mua bằng xe nhỏ! trả hiểu sao sách cb400 ra đi mua! hậu quả là 10 triệu sửa xe và mài mặt 15m ở Cộng Hòa! ân hận vô cùng! và em nghĩ tới câu nói : tay lái giỏi làm tay lái có nhiều km an toàn nhất ! xin chia buồn cùng tâm tư của anh!
Trời mưa buồn....ngồi không biết làm gì mới sực nhớ ra là mình chưa viết 1 bài về thằng Cương. Thằng đó hiền lành dễ thương. Chơi xe cũng mới đươc hơn 1 năm. Mình nhớ lần đầu gặp nó rất ấn tượng. Nó mua đâu chiếc CBR 600 sàn tháp....đem qua ông Thảo Ya nhờ sửa. Thằng chả chảnh, ngó vô cái xe rồi nói "Anh không có sửa, anh chỉ thay đồ thôi. Xe em chế cháo tùm tùm nên kiếm chỗ nào khác sữa cho đỡ tốn tiền chứ anh nhìn thấy cái gì cũng phải thay thì mắc lắm"...miệng mồm cha Thảo Ya đúng là có gan có thép...mình nhìn thằng nhỏ đứng vò đầu bứt tóc mà thấy tội. Rồi chẳng biết nó đem đi đâu, hình như chỉ thay có cái sensor...bác sĩ giúp nó thì phải. Rồi thì nó cũng đi vài Tour. Rồi thì cũng ra Q2 tập dợt. Cái thời anh em chia 5 xẽ 7, nó không biết đi đâu chơi....cứ lẽo đẽo theo Anh Thiện. Nhớ hoài câu nói " Anh Thiện đi đâu em đi đó" Mình thích nó vì nó dễ thương, đầm tình. Nó không biết thì nói không biết. Nó yếu thì nhận là yếu và xin học hỏi. Nó không có gáy ò ó o như những người khác...nó không hung hăng đòi lấy số lấy má như những người khác. Bữa đó UG đi Đà Lạt, vòng qua Nha Trang rồi về Sài Gòn. Lựa chọn thứ 2 của nó là đi theo hội khác đi Phan Thiết - Gia Bắc - Đà Lạt - Nha Trang - Sài Gòn. Trước chuyến đi đó 1 tuần, nó có qua xin đi theo UG. Mình chửi cho nó 1 trận vì cái vụ thấy chỗ nào vui là xáp vô. Mình mắng nó chơi mà hai mang (nghĩa là lúc bên này lúc bên kia không rõ ràng). Đi tour xa thì thấy mấy anh UG vui nên đòi đi theo. Còn xong tour rồi thì thấy mấy chỗ khác vui hơn nên cafe, bar, vũ trường nhậu nhẹt chỗ khác...chẳng biết mấy anh UG là ai cả. Nó ngồi nghe im re...chẳng nói tiếng nào. Thế rồi mình hỏi nó bây giờ mày muốn chơi ở đâu thì quyết định. Nó lí nhí trong miệng, cho em theo mấy anh. Mình bảo nó nếu mày muốn đi theo Anh Thiện và tụi tao thì 5 giờ mày có mặt tại Bull. Nó vui vẻ Ok, nó bảo để nó đi tăng sên kiểm tra xe cộ. 5 giờ sáng mọi người có mặt đầy đủ. Mình nhớ là còn hỏi Thằng Thiện coi Thằng Cương đâu, Thiện nó bảo tối hôm qua đi ăn ốc, thằng Cương quyết định đi bên kia. Thế là mọi người lên đường. Ra tới cầu Sài Gòn thấy có chiếc CBR 600 đụng gãy làm 2...linh tính cho thấy bắt đầu 1 ngày không hay ho gì...mới ra quân đã thấy tai nan mô tô xe gãy làm 2...tới giờ cũng chẵng biết chủ xe đó là ai...sống hay chết. Cả đoàn đến Bảo Lộc lúc 7:30 sáng. Kêu đồ ăn sáng. Mình đang thò đũa vào dĩa Bò kho thì nghe thằng Mập nói chuyện với thằng Hùng Hugo " Alo, mày gọi tao có chuyện gì, cái gì, thằng Cương sao? xxxxxxxxxxxxxxxxxxxx Nhìn miếng thịt bò kho đỏ lè mà nhợn ói. Rồi điện thoại khắp nơi đổ về...anh em Sài gòn, anh em Nha Trang...ai cũng trách...ai cũng bảo mày dắt thằng em đi thế nào mà tai nạn...người ta đâu có biết nó không đi với mình mà đi với người khác. Vừa buồn vừa bực bội. Tối nghiệp anh em Nha Trang chuẩn bị lên Đà Lạt đón tụi nó...nhận được tin rồi thì cũng bàng hoàng ngồi ở nhà. Cà bọn ra đến Nha Trang với tâm trạng chán chường. Thiện Tai cùng vợ để cái 3 bánh lại Nha Trang rồi bay về lo ma chay cho thăng nhỏ. Ngày lên chùa cúng nó chỉ có thằng Thiện và mình....chả có ma nào trên chùa.....nhìn cái hũ sứ của nó mà thấy tội....xung quanh nó ai cũng toàn thương thọ 60-70...lọt đâu vô một thằng nhóc 24 tuổi đầu chưa sạch gàu... Người này nói thế này, người kia đồn thế kia. Nghe nói nó uất ức lắm...cũng mãi không chịu yên...nghe nói nó về hoài cho đến khi được lên Chùa cúng...nghe nói này nghe nói nọ... Giờ cũng hơn 1 năm. Giỗ vừa rồi của nó ngay ngày anh em đi tour nên không có lên chùa với nó được....anh em tưởng niệm thằng nhỏ trên đường. Thiệt là tội. Giờ nghĩ lại hối hận. Lần cuối gặp nó chẳng có gì hay ho cả...chỉ biết chửi thằng nhỏ. Nghị lại cái tướng lấm lét của nó mà thấy thương...phải chi lúc đó ngọt ngào hơn chút...nhẹ nhàng hơn chút... Tới tết là nhớ cả đám đánh xỉ zách trên Bull...ăn hết tiền lì xì của thằng nhỏ...thiệt là tội...nó bảo "Thầy chơi ăn gian". Thầy làm cái có 1 thân 1 mình mà sao ăn gian cả bầy gần chục thằng với nó được. Con người quả là có số. Sông đây chết mai. Mới gặp hôm qua hôm nay đã chia xa. Gặp nhau hoài thì không biết quý trọng nhau...đến lúc đùng 1 cái không gặp nữa thì buồn, thì hối tiếc, thì ước ao....quả là muộn màng. Chỉ mong có được 1 lần gặp để nhẹ nhàng hơn với nó....chứ để anh em chia tay nhau mà kỷ niệm cuối cùng mà nó nhớ đến mình chỉ là 1 cuộc cãi vả thì quả là không hay. Nhưng mà muộn rồi. Một vài chia sẽ. Ông bà nói "chọn bạn mà chơi" quả không sai. Mong các bạn trẻ tập tành bước vào bất cứ cuộc chơi nào có đủ bản lãnh để tìm được một con đường, một phong cách, một tập thể tốt hòa đồng và đùm bọc để rồi những câu chuyện này trở thành Quá khứ. Rest In Peace em trai...
Tuy là gặp a chỉ vài lần,lần đầu a qua cửa hàng lấy chiếc Buell cục đui,nhìn a dáng người nhỏ nhưng chắc,cưỡi trên con Buell khổng lồ...Còn 1 lần là qua trả xe cho a sau cái show samsung...thấy thích cái xe của a,nói chuyện với a về chiếc xe,a rất dễ gần và juj je,a nói "thích k? a bán cho,a cho e trả góp đó,j a cũng sắp đi nước ngoài rồi" cứ tưởng ảnh nói chơi. Jay mà 1 thời gian sau,đang ngồi chơi bên cửa hàng,1 cú đt của ông a bên cửa hàng báo: "Duy,bk j chưa? Cái a chạy chiếc R6 hôm đi show ....". Thế là tối đó e qua nhà,thấp 1 nén nhang cho a...k ngờ a đi sớm thế,còn trẻ và rất tài năng...1 sinh viên vừa tốt nghiệp loại giỏi Kiến trúc... Giờ nge Thầy kể mới bk, "Chọn bạn mà chơi" k chỉ trong những cuộc chơi,mà e thiết ngĩ trong tất cả mọi lĩnh vực,từ làm ăn,công việc,gia đình... R.I.P a trai
Trong những người anh em được nhắc đến ở topic này thì chỉ có anh Cương là người mình từng chơi cùng, đủ thân để nhớ đến anh mỗi lần cầm đến chiếc moto. Do đó cũng phải đợi đến bây giờ mới có đôi lời. Hồi xưa, tức là hồi 2 năm trước, tháng 8/2010, mới mua xe xong rồi xin gia nhập SBS. Hôm đó được Cụ alo gọi ra bãi tập tập với anh em. Lò mò xách xe ra không thấy ai, cứ sợ đi lộn đường, một lúc sau mới thấy một đoàn sport gào rú chạy tới. Mình mới mon men lại gần, chộp cái anh đứng gần mình nhất là ông Cương hỏi "Anh ơi mấy anh phải hội SBS không?" thì gật đầu, mặt chảnh thấy ghét lắm. ) Rồi chơi, rồi thân. Ngồi Bull chơi chán hai anh em với Duy Ducati chạy ra sinh tố Nguyễn Trãi, mình ngồi ngó ổng dê con kia mình ngồi ngoài chọc phá nhiệt tình ) Có lần đi tour chung, đoàn dừng chân uống nước hay sao đó, xong rồi lên đường. Mình chạy gần bét, ngó kiếng thấy ổng loay hoay chưa đề được máy. Quay đầu xe chạy lại coi sao, hóa ra chưa gạt chống nên vô số tắt máy =)). Báo hại hai anh em rượt theo đoàn đi trước ngay khúc Biên Hòa buổi sáng xe đông như kiến, đoàn trước đi được một lúc cũng phải dừng lại coi 2 thằng gà này có bị làm sao không mà đâu mất tiêu. Hôm cúng ở chùa, mình với anh Tuấn Mập lên sau khi Thầy với anh Thiện về. Thấy ba mẹ với chị gái của anh ôm nhau khóc. Nghĩ lại ổng cũng cỡ tuổi mình, mình còn cả cuộc đời trước mặt, còn ổng giờ chỉ còn là hũ cốt trong chùa... Rồi hôm đám giỗ, sư thầy ở chùa nói ổng hay về lắm. Mong anh yên nghỉ. Mong anh có linh thiêng phù hộ cho những anh em cũng chọn cái đam mê nguy hiểm này làm thú vui của cuộc đời...
Có nhiều người gặp tao chê trách là cái hội UG là hội đóng, không có mở ra cho ai vào chơi hết. Đôi khi nghe cũng buồn. Ai không muốn hội hoành tráng, ai không muốn năm bảy chục thành viên, ai không muốn xe cộ nườm nượp? Đã từng hơn 40 thành viên. Đã từng hoành tráng 1 thời. Đã từng xe xếp 3 hàng vẫn chưa hết... Nhưng đâu có ai biết đằng sau đó nó như thế nào. Đa phần dân chơi PKL toàn là có tiền, dân cá tính, dân bốc đồng, thích lấy số lấy má, thích hoành tráng, thích làm ngôi sao, thích vâng vâng và vâng vâng....cho nên chẳng ai chịu thua ai cả. Đôi khi anh em góp ý thì chúng nó bảo "Tao bỏ tiền mua xe thì tao chạy sao kệ tao...mày là ai mà ý kiến ý cò?" Anh em lơn tuổi phát xít với chúng nó thì chúng nó bảo nhau " Mấy thằng già dìm hàng...sợ bọn trẻ chạy hơn mình nên không cho chạy" Anh em cất công dựng phong trào, tổ chức này nọ, cái gì cũng phải ứng tiền ra trươc, còn thu của tụi nó thì mòn mỏi...bữa thì ko có tiền, bữa thì quên mang ví...rồi thì chúng nó bảo "Tôi muốn mấy anh công khai tài chính cho tôi xem..." Rồi thì mặc kệ...chúng mày chạy sao kệ chúng mày....nhưng nói thế thôi...1 con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ. Chúng nó hư xe cũng phải dừng lại đợi. Chúng ta tai nạn cũng phải dừng lại chăm lo. Chán lắm cái cảnh dang nắng giữa đường đợi xe tải...chán lắm cái cảnh lên chùa gặp nhau ko nói nổi 1 lời.... Mà có phải là ko nói cho chúng nó nghe đâu...đả bảo lốp mày mòn lắm rồi...ko đi được đâu...nó bảo "kệ tui"...rồi thì giữa đường lòi bố ra. Cả đoàn phải dừng lại. Nắng bỏ mẹ. Đã bảo bố thằng mày mòn...dầu thắng mày cạn....Chúng nó bảo "kệ tui"...rồi thì giữa đường "anh ơi em mất thắng" Lại dừng lại...nắng bỏ mẹ. Đã bảo đừng chạy ...tới Bãi dài tha hồ cho Chúng bây chạy....rồi thì vẫn múc ào ào...trong khi đến bãi dài kêu chạy đi thì chẳng thằng nào chạy. Bởi vậy...đâu ai biết được đằng sau sự hoành tráng là những khó khăn như thế nào. em bây giờ nghe đến Hội Mô Tô là em sợ *** ra quần....