Có hôm e đi xuống Hp cùng bác Slowrider ,đi đường 5.hình như là gần địa phận nhà bác da đỏ em cũng gặp 1 ông già có kiểu sang đường như mấy em nhỏ này,đang tầm 140km/h 2 xe nẹt bô,bóp còi ầm ĩ mà ko thèm ngó lên nhìn đuòng mà cứ cắm đầu cắm cổ dắt xe leo qua dải phân cách để sang đường bên kia,kết quả là nhìn con cbr ông slow chạy đít cứ nhổm nhổm lên con xe em thì đềo 2 nên ko nhổm đít nhưng bánh lê cháy đường,sợ mất mật
Bài viết thật ý nghĩa để chúng ta phải suy nghĩ về bản thân mình. Riêng phần tôi thì không có câu nói nào hay hơn là "Cám ơn tác giả bài viết đã làm cho tôi thức tỉnh và suy nghĩ lại những phút chạy xe nông nổi". Phải hứa với lòng là sẽ sửa đổi.
Một topic bổ ích dành cho anh em nào chơi xe làm máy! Ko kể xe nhỏ hay xe lớn. Đằng sau tay lái là 1 cuộc sống đầy lo toan! Đừng vì 1 phút bốc đồng để rùi chúng ta phải nói "giá như..., ước gì....., xui quá......"
Hi các anh UG. Đọc topic để ngồi suy ngẫm lại về phong cách chạy xe của mình và đánh giá, định hướng lại cách chạy xe của mình sao cho vừa thỏa mãn dc đam mê về tốc độ và vẫn đảm bảo được an toàn cho chính mình và cả những xung quanh khi đang tham gia giao thông. Anh em chắc k bao giờ muốn topic này được update thường xuyên và dài... trăm trang nên em mạo mụi đề xuât các a lập thêm topic đẻ kể về những tình huống mà chúng ta thoát được tai nạn trong "gang tất". E thấy tụi tây nó hay gọi là Your near misses. E thấy câu chuyện của anh Đức da đỏ là 1 VD về tình huống mà anh đã thoát dc tai nạn trong tích tắc và cũng k có yếu tố "máu và nước mắt" như tên của topic. những câu chuyện sẽ kể về nhữnh tình huống xảy ra mà do những ng cùng tham gia giao thônng trực tiếp hay gián tiếp ảnh hưởng đến mình: ng đi bộ qua dường ấu, xe hơi tạt ngang k xi nhan, nhớt đổ ra đường mà k tìm cách khắc phục... To anh Đức da đỏ: Chào anh, lâu quá k gặp a trên ...net. Biết a từ lúc tham gia OS, lúc trước có PM hỏi a về vụ bằng lái xe hơii qua Úc có đổi dc k. Được a trả lời tận tình và còn bonus thêm câu chuyện thú quá thú vị về anh quái xế ở Mel chạy Subaru WRX wt or wto STi (k biết có buôn cần bán kẹo k) mà cảnh sát dí k kịp,dc dịp ba hoa với mấy ông local bên đây, hỏi e phải player k sao biêt hay vậy, hichic. Có dịp xin gặp mặt giao lưu với bác ở SG
e cũng từng đi phượt w hội chơi xe cổ và cũng có điềm w con số 13 @@ 13 ng` cả thảy trong đoàn và ng` bị xui & nạn liên tiếp là ng` đứng thứ 13 trong bức hình chụp @@
đọc vietnamnet thấy câu chuyện giống chuyện anh em đang bàn nên xin mạng phép copy va paste cho anh em đọc Điềm báo rợn người trước tai nạn thảm khốc Những hành khách thoát chết trong vụ tai nạn xe khách tại đèo Na Hín, huyện Căm Cớt (tỉnh Bôlykhămxay, Lào), đang cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa Nghệ An nhớ lại những thời điểm sờ sợ đến lạnh người trước khi chiếc khách gặp nạn. Có rất nhiều nhân chứng kể lại với P.V VietNamNet, họ là những nạn nhân đi trên chuyến xe khách định mệnh xuất phát từ TP. Vinh, (Nghệ An). Xe hết dầu, 2 lần nổ lốp Xâu chuỗi những sự việc xảy ra đối với chiếc xe khách mang BKS: UN2-4099, từ khi xuất phát đến khi xe khách gặp nạn, những hành khách may mắn sống sót đang điều trị tại Bệnh viện hữu nghị đa khoa Nghệ An đều cho rằng: “Đó là những điềm báo hung tin sắp xảy ra”. Khoảng hơn 4h sáng ngày 23/2, chiếc xe khách xuất phát từ TP. Vinh (Nghệ An), khi xe chạy sang gần cầu Hà Tân, huyện Hương Sơn (Hà Tĩnh) thì hết dầu và ngừng lại trên QL8. Hầu hết các hành khách nhập viện trong tình trạng bị đa chấn thương như gãy chân, tay và chấn thương hộp sọ. Ảnh: Q.Huy Đây là lần đầu tiên chiếc xe khách gặp sự cố, trong chuỗi hành trình trắc ẩn tiếp theo. Sau gần 30 phút, chiếc xe được nạp thêm nhiên liêu và tiếp tục đi qua cửa khẩu quốc tế Cầu Treo, để đi sâu vào đất nước bạn Lào. Chị Lê Thị Sáng, bị gãy xương cột sống nhớ lại: “Khoảng 12h ngày 23/2, khi làm thủ tục xuất cảnh xong tại cửa khẩu, chiếc xe khách mới đi khoảng hơn 100m thì nổ lốp phía trước lần đầu tiên. Nhà xe cho hành khách xuống để thay lốp rồi tiếp tục hành trình. Xe chạy tiếp được một lúc, khoảng gần 13h chiều thì tiếp tục nổ lốp phía sau. Khi đó là trong người cảm thấy bất an, hơi lo lắng, nhưng đã lên xe rồi thì phải đi tiếp”. Xe hết dầu giữa chặng đường, thêm 2 lần nổ lốp ngay khi chạy sang đất nước Lào không xa. Và, chưa dừng lại đó, chiếc xe khách này còn bỏ sót 4 tấm hộ chiếu của hành khách ngay tại cửa khẩu Cầu Treo và đã quay lại lấy trước khi dừng ăn cơm trưa tại thị trấn Lạc Xao, huyện Căm Bớt, tỉnh Bôlykhămxay (Lào). Trên chuyến xe khách sang Lào, có những người đã đi làm ăn nhiều năm, nhưng cũng không ít người lần đầu tiên bước sang đất Lào đã gặp tai nạn. Anh Lê Văn Hoàn đang ngồi truyền nước tỉnh dậy trò chuyện với phóng viên trước những điềm báo tai hoạ sắp xảy ra. Ảnh: Q.Huy Đang nằm điều trị tại bệnh viện, anh Nguyễn Ngọc Tuấn (SN 1988), trú tại xã Xuân Lâm, (huyện Nam Đàn) bị gãy xương đùi trái kể lại: “Đây là lần đầu tiên em đi sang Lào để làm mộc, nhưng không ngờ lại bị nạn. Chiếc xe nổ lốp lần thứ 2 là lúc nhà xe quên mấy tấm hộ chiếu”. Điềm báo trước vụ tai nạn không chỉ dừng lại ở đó. Một điều kiêng kỵ của những bác tài chính hay tài phụ là ít khi làm như: Thay quần áo trên xe hay nhà xe thay đổi quần áo trong lúc chặng đường chưa kết thúc. Phụ xe thay quần áo mới! Đầu giờ chiều ngày 23/2, lúc chiếc xe khách chạy đến thị trấn Lạc Xao, huyện Căm Bớt, anh Trần Bá Duy (SN 1991) là phụ xe đã tắm rửa sạch sẽ và thay bộ quần áo mới. Một góc chợ thị trấn Lạc Xao, tỉnh Bôlykhămxay, ngay dọc trục đường đi thủ đô Viêng Chăn, (Lào), là khu vực chiếc xe khách dừng chân nghỉ ăn đầu giờ chiều, trước khi gặp nạn Anh Lê Văn Hoàn (SN 1966), là hành khách thường xuyên đi Lào trên chiếc xe khách bị nạn, đang nằm điều trị tại bệnh viện nhớ lại cuộc nói chuyện với phụ xe: “Xe chạy đến thị trấn Lạc Xao, nhà xe dừng ăn cơm bên gần chợ, đang ngồi ăn cơm với 2 người nhà xe. Không hiểu tại sao thằng Duy phụ xe lại tắm rửa, thay quần áo cũ và mặc vào bộ quần áo mới tinh. Tôi mới hỏi: “Duy mi là lơ sao lại thay quần áo, hồi nữa lỡ có việc chi choa (mọi người - PV) làm thay cho mi ạ?”. Duy nói: “Lên đây rảnh rồi, cháu mặc tý cho sạch”. Cũng theo anh Hoàn, thì việc đi xe mà phụ xe tự dưng hành động như trên thì là rất lạ và cực kỳ kiêng kỵ. Mà nghe nhiều người nói hôm đó là sinh nhật của Duy. Ai ngờ, sau khi ăn cơm, xe chạy được gần 50Km thì mất phanh và tai nạn xảy ra. Chính tài phụ Trần Bá Duy là một trong 2 nạn nhân chết ngay tại hiện trường. Chiếc xe khách đâm vào mô đất bên đường sau 2 lần loạng choạng tay lái, một bên là vách núi và một bên là vực sâu. Tính từ biên giới Việt – Lào, chiếc xe khách đi đến chợ Lạc Xao mới được hơn 30Km và đi tiếp gần 50Km nữa thì chiếc xe gặp nạn. Bên cạnh đó, nhiều hành khách còn thông tin, chiếc xe khách trên còn chở từ 60 đến 70. Danh tính của 3 nạn nhân tử vong bao gồm: anh Trần Bá Duy (SN 1991 là phụ xe), trú tại huyện Anh Sơn (Nghệ An); Võ Văn Hoà (SN 1978), trú tại huyện Hưng Nguyên (Nghệ An) và Nguyễn Xuân Tấn (SN 1974), trú tại xã Xuân Hải (huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh). Trên chiếc xe khách bị nạn, duy nhất có một trẻ em 3 tuổi là cháu Trần Thị An Na, bị chấn thương sưng ở vùng đầu, có mẹ đi cùng là chị Dương Thị Duyên cũng bị thương. Tài xế Đặng Danh Lộc, nằm riêng một phòng tại bệnh viện đa khoa tỉnh Nghệ An. Ảnh
vui có chừng,dừng đúng lúc... vote cho ae máu tốc độ nên cẩn thận lại... Chia buồn với những ng đã ra đi............
lại nghe và đọc tin buồn của 1 biker, dù 0 quen biết nhưng cũng làm cho mình suy nghĩ và hơi dợn dợn tay lái ...sáng nay ngồi cafe 1 mình ngóc mỏ đợi "bạn", mình có dịp suy nghĩ và cảm thấy mình may mắn nhiều thứ quá !!! at
dợn sao không...tối sau khi nghe tin em vào mạng xem mấy tấm hình xong người bủn rủn tay chân...hôm sao chạy không nổi nên chỉ giới hạn tốc độ ở 15-16 thôi...đường ngon lắm mới dám 18-19....><><>< Mỗi người sinh ra đều có số hết rồi...ai khôn thì chọn bạn mà chơi...như bác Da đỏ nói : "Bạn bè như cái Bẹn Bà", nếu không phải thật sự là Bạn Bè thì đông người chỉ tổ rách việc và thúi mồm...chả ra làm sao cả. Thôi thì 1 thằng Bạn quý hơn 10 thằng Bè vậy....)))