tuy câu chuyện này mình kg muốn nhắc lại vì đó củng chính là nguyên nhân mình từ bỏ tốc độ từ bỏ luôn cả super bike . Từng chứng kiến bao nhiêu người bạn của mình ra đi trước mặt mình từ cái thời đua xe ngoài đường kg nón bảo hiểm , trên răng dưới bình xăng , bảo đêm rồi sài gòn vủng tàu nhưng lần này lại là 1 điều khác biệt hoàn toàn trong tâm trí của mình kg như những lần khác. thời gian thì như trên thầy đã kễ mình củng chẳng nhắc lại. trời hôm đó mưa lất phất mọi người đi dưới mưa lên tới trị an thì củng đã tạnh , mặt đường thì chẳng giống như những lần đi thủ xe trước vì lúc này mặt đường ướt nhá nhem trong suốt buổi đi và mọi người đã đến được cái nơi đệnh mệnh của em Tâm. đó là một đoạn đường rất đẹp 2 bên là cây xanh của rừng bảo tồn ở giữa có một đoạn đường nhựa thẳn tắp nhưng có đế 2 con dốc mặc dù kg cai nhưng đủ khuất tầm nhìn của bên kia dốc , sau những lần chạy thử của những mọi người thì quyết định phải chia người đứng trên 2 đầu dốc để báo hiệu có người đi ngược lại. cuối cùng mọi người quyết định kg chạy tới 2 cái dốc nữa mà phải dừng trước nó. hôm đó trước khi em ra chạy thì thốt lên những từ ngữ nhạy cảm và kiên kị nhưng vì lòng quyết thắng thua quá nặng mà đã phải trả một cái giá quá đắt. em qua con dốc khi tốc độ rất cao và khi xuống phía bên kia dốc mình đã chứng kiến em tấp sang bên phải trước mặt mình trong đầu mình cứ nghĩ rằng em đã thắng xe lại và chuyển làn nhưng kg phải xe em bị tạt qua 1 bên đến khi bánh trước chạm xuống đất thì xe em đã bắt đầu giẩy . 1 2 giây sâu xe ngày càng giẩy mạnh hơn trong đầu mình chỉ biết la lên tâm ơi nhảy khỏi xe đi nhưng điều đó gần như vô nghĩa vì em đã kg còn nghe được những điều mình đang thốt lên. xe em bị tạt vào khu cỏ rậm rạp 2 bên đường và mình nghe tiếng máy rống mạnh lên , em và xe bay lên rất cao nhưng em vẩn theo xe đến khi xe chạm mặt đất thì cả 2 lúc này mới tách ra . em 1 nơi xe em 1 nơi . lúc này mình đã kêu mọi người chạy đến để tìm kiếm em trong đám cỏ cao qua đầu. vài phút sau khi kiếm được em mọi người cố đưa em đến bệnh viện gần nhất nhưng mọi chuyện đã quá trể rồi em đã ra đi mãi mãi . các bạn à đừng vì cố gắng thắn nhau trong các cuộc đua xe vô nghĩa để rồi ra đi mãi mãi . ai thắng ai thua , ai chạy nhanh ai chạy chậm , xe mạnh hay xe yếu mấy cái đó chỉ là cái để mà tham khảo thôi chứ chẳng có ý nghĩa gì đâu vì chúng ta kg phải là 1 tay đua , chúng ta không đua xe để kiếm tiền nuôi gia đình . chạy xe từ từ an toàn
cũng đã 1 lần xém chết dưới Tiền Giang,vì trời mưa đường trơn mà máu me tốc độ nên em bay cả chục mét suýt chút nữa là bụng em đâm vào cây cọc nhọn của cái cầu sắt,và 1 lần tiễn người bạn về nơi ngàn thu vì máu tốc độ trên đường Đinh Bộ Lĩnh nên bây giờ ai muốn xoắn thì xoắn, em thì vãi cả Sh...t rồi!!mỗi người chỉ có 1 mạng,ko phải như game...khi game over thì có thể chơi lại!!!!ko riêng gì em,anh em biker trên này đam mê xe và tốc độ,nhưng hãy suy nghĩ chính chắn,mình còn tương lai gia đình phía trước nữa...Thân
...1 điều rất là...nói sao nhỉ...cũng không biết nữa....riêng đọc xong những dòng này thì rất nhiều cảm xúc... die for your passion, die for doing what you love --> you re immortal !!! Xin mượn câu nói của ngài Steve Jobs: "cái chết là sự sáng tạo tuyệt vời của cuộc sống" Chết đi, nhưng đam mê vẫn sống. Chết đi nhưng những bài học, kinh nghiệm luôn sống và còn đó để chúng ta...được "học" những "bài học xương máu".
Rất hay và rất đáng để ghi nhớ trong đầu , lại 1 bài viết nữa để đọc và để trầm lắng, những bài học xương máu, đọc qua để thấy và để biết và từ đó rút ra cho mình 1 bài học
Dạ em không quen biết gì anh Tâm hết nhưng bên "Nhật ký SBS" phần giới thiệu thành viên SBS vẫn còn để hình anh ấy. Nhìn anh Tâm còn trẻ quá. Cảm ơn sự chia sẻ của các anh UG.
Háo thắng , ko lượng được khả năng của mình trong cái món đam mê lành mạnh nhưng ko lành lặn này thì cái giá phải trả sẽ rất đắt - Mọi thứ sẽ đến chỉ trong chớp mắt chứ ko đến 1s đâu các bạn . Hãy đi để thấy mình được sống chứ đừng đi để tìm cái chết . Take care ,guys .
đọc từ đầu tới cuối....thích những câu nói của anh đức da đỏ,anh att,anh fox.....kẻ ngoại đạo thì sẽ không bao giờ hiểu được cái thứ gọi là "đam mê". mê mà, lúc nào mà không mờ mờ ảo ảo,hư hư thực thực ??? chìm trong cơn mê là cảm giác sung sướng nhất mà mỗi người đeo đuổi....vì là hư ảo nên cái để nắm được cái mê,phải vượt qua ranh giới của cõi này......cái giá phải trả là quá đắt khi bề bộn cuộc sống vẫn còn.mong tất cả các bạn,các anh hãy cứ theo đuổi cái mê của mình.....nhưng đừng chạm vào nó,đừng nắm bắt nó khi bạn bè,gia đình,người thân vẫn đang trông mong anh. theo ngu kiến em được biết thì khi con người mất đi mà chưa giác ngộ để quay về với thượng đế thì sẽ cứ mãi chìm trong khoảnh khắc sinh tử đó.thành kính bội phục các anh đã ôm mãi khát vọng và đam mê của mình.cầu mong các anh sẽ sớm siêu thoát.được thanh thản chốn thiên đàng. R.I.P
đọc xong bài viết của bác chủ thớt mà em cứ...run run, lại còn gai gai người, vì nhớ lại chuyện tối thứ 6 hôm 01.10.2011 tí nữa là giờ này em nằm ngoài đồng được đúng 1 tuần...:-SS, hôm đó mà ko có full face HJC và jacket Furygan e đi mượn được thì...,em chạy xe nhỏ thôi nhưng bị 1 tay say rượu lao vào... Qua bài viết em xin được gửi lời cảm ơn đến bác chủ thớt và toàn bộ anh em Underground - Riders on the Storm đã chia sẻ những kinh nghiệm " xương máu " là bài học để giúp cho bikers chạy xe an toàn hơn, tránh những điều không may sảy ra, em cũng xin phép được gửi lời cầu mong đến các anh Phú, anh Thảo, anh Tâm được yên nghỉ... Và em cũng xin được gửi lời chúc đến members Underground - Riders on the Storm ngày càng lớn mạnh và phát triển, chúc cho các anh luôn an toàn và gặp nhiều may mắn trên mọi chặng đường