UG UG - Máu và nước mắt !!!

Thảo luận trong 'Hoạt động môtô PKL' bắt đầu bởi UndergroundSG, 1/9/11.

  1. ascaria10

    ascaria10 Bằng A2

    Tham gia:
    21/4/11
    Bài viết:
    438
    Được thích:
    948
    biết chạy nhanh đồng nghĩa với nguy hiểm! nhưng nó cũng như nhiều môn thể thao mạo hiểm khác! nếu thật sự đã trở thành niềm đam mê thì nó ăn sâu vào tâm trí người đó! dù biết là nguy hiểm nhưng thật khó để có thể từ bỏ!
    lúc đâu đọc topic này e đã nghĩ rằng nó chỉ đơn thuần cảnh báo cho những ai đam mê tốc độ thực sự( điều này khác với cái việc muốn thể hiện mình trước mặt người khác bằng những hành động lạng lách, đánh võng chỗ đông người). nhưng càng đọc e càng cảm nhận dc thế nào là sự đam mê thật sự qua lời kể của mọi người về 2 anh Mito và anh Thảo Ya! có thể với nhiều người, tìm cách sống lâu thì dễ, nhưng sống làm sao để khi mất đi nhiều người vẫn nhớ tới mình với thái độ cảm phục mới khó.
     
  2. deathbycafeine

    deathbycafeine Bằng A1

    Tham gia:
    19/11/10
    Bài viết:
    48
    Được thích:
    533
    Đọc xong những dòng hồi tưởng của các bạn, cảm giác rất buồn mặc dù tôi và các bạn chưa hề quen biết nhưng chúng ta ai mất đi một người bạn cũng là niềm đau.Thành thật chia buồn cùng các bạn.(Tình cờ người em trong nhóm trích dẫn bài này cho các thành viên trong nhóm xem để cẩn thận hơn trên những cung đường sẽ đi qua nên có vài dòng chia sẽ nỗi mất mát với các bạn)
    Thân
     
    #92 deathbycafeine, 27/9/11
    Sửa lần cuối bởi mod: 28/9/11
  3. phongtran2008

    phongtran2008 Bằng A2

    Tham gia:
    9/8/08
    Bài viết:
    251
    Được thích:
    233
    Đọc xong 10 trang, thực lòng muốn biết mặt anh Thảo Ya và anh xxx Mito,
    nghe câu chuyện của 2 anh mình mới biết ở VN cũng có những Black Devil:thật ngưởng mộ.
    [youtube]XihQeZpwqpE[/youtube]
     
  4. darkangel2206

    darkangel2206 Bằng A2

    Tham gia:
    9/6/11
    Bài viết:
    411
    Được thích:
    189
    Ở nc ngoài chạy thế thì được chứ VN mình bang ẩu lắm chạy như thế dễ muôn đời ăn chuối xanh lắm :(
     
  5. duc_redskins

    duc_redskins Bằng A3

    Tham gia:
    23/2/07
    Bài viết:
    548
    Được thích:
    1,669
    Đam mê là chấp nhận đánh đổi mọi giá ( Dẫu biết đôi khi cái giá phải đổi quá đắt vì đã " chấp nhận " ) . Đam mê không có chỗ hèn nhát vì khi hoà mình vào đam mê thì tất cả mọi thứ đều ở lại phía sau . Và mỗi đam mê đều có lý lẽ riêng , kẻ ngoại đạo không bao giờ hiểu và thông cảm được .
     
  6. kennysport

    kennysport Bằng A2

    Tham gia:
    5/10/08
    Bài viết:
    456
    Được thích:
    497
    Tốc Độ Như heroin .................. đã vấn vào khó có thể bỏ được
     
  7. ngocman

    ngocman Tập Lái

    Tham gia:
    14/3/07
    Bài viết:
    4
    Được thích:
    6
    topic hay quá!!đọc được những điều anh em viết trong này!!mình càng biêt rõ thêm thế nào là đam mê!!mặc dù đôi lúc nó để lại những hệ lụy sau này!!nhưng sống phải có đam mê!mong a TY va MITO luôn bình an...............
     
  8. Eck

    Eck Bằng A2

    Tham gia:
    26/7/09
    Bài viết:
    354
    Được thích:
    516
    em xin chia sẻ 1 chuyện,1 "sign" e gặp trước lúc bị té xe hôm 1/10/2011....
    _Thứ 1:Ở nhà chán quá nên e rủ thằng bạn thân đi cafe ở khu Trung Sơn (gần nhà a Thảo Ya nè),xách xe qua nhà nó ngồi chơi xíu rồi đi.e ko để mũ bảo hiểm ở dưới xe mà mang lên phòng nó luôn (khó hiểu)...tự nhiên em lên cơn,đội nón bảo hiểm vào và nằm xuống giường.Nó hỏi :"Làm j` vậy cha ? "...E nói:"thử cảm giác bị đụng xe rồi nằm giữa đường coi sao"...Sau đó 2 thằng cười và ko để ý j`...
    _Thứ 2:Cafe xong thì 2 thằng đi bida.Bình thường xe của e ko đưa ai chạy(e rất kị đưa xe cho người khác chạy vì đa số người ta ko biết chạy vì xe e đi số móc và e sợ chạy ko đàng hoàng làm trầy trụa con xe cưng của e),tự nhiên hôm nay hứng lên kêu nó chạy đi,nó nói ko biết và ko chịu chạy thì e ép nó chạy,e kêu:"lên đi tui chỉ cho"...đang đổ dốc cầu Nguyễn văn Cừ thì tai nạn xảy ra,thằng bạn e đi tốc độ khoảng 60km/h thì phía trước có 1 bà làm rớt đồ,bã thắng từ từ lại,bạn e bị bất ngờ bóp thắng gấp,thế là 2 thằng đo đường và e đã đc toại nguyện:biết đc cảm giác nằm giữa đường là thế nào
    ....hên là chỉ bị hư nhẹ về xe,tay chân trầy ít nên còn lên đây gõ phím chia sẽ cho ae biết thế nào gọi là điểm báo trước hay còn gọi là"sign" :-<
     
  9. datdaigia88

    datdaigia88 Bằng A2

    Tham gia:
    9/10/08
    Bài viết:
    98
    Được thích:
    166
    chắc em hết dám chạy nhanh luôn quá.nge buồn thật và cũng đọng lại nhiều suy nghĩ.
     
  10. BostonRider

    BostonRider Bằng A4

    Tham gia:
    28/10/08
    Bài viết:
    1,531
    Được thích:
    7,677
    Ngồi nhìn trời mưa phùn lất phất ngoài Hà nội chợt giật mình nghĩ đến 1 người em đã ra đi. Có lẽ đã đến lúc cho Bài thứ 3.

    Em tên là Tâm. Thực ra tôi ko biết nhiều về em. Em là 1 người thầm lặng và ko nổi bật lắm trong số những bạn trẻ chơi moto chung lúc đó. Tôi chưa bao giờ nói chuyện quá 15 phút với T. Trong những chuyến đi, T cũng ko phải là những người chạy nhanh nhất nhưng cũng không phải là người chạy chậm nhất nên Tôi cũng ko để ý lắm.

    Hôm đó hình như là Chủ Nhật. Chúng tôi hẹn nhau đi Trị An chơi. Tôi vác R6 ra khỏi nhà lúc 6:30am và đến Cafe Galaxy lúc 7h. Trước tôi chỉ có Chương embesaigon. Hôm đó trời mưa rả rích như hôm nay.

    Đợi mãi bọn biker dây thun mới từ từ xuất hiện. Tâm chạy chiếc FZ1 màu đen, mặc cái áo giáp bằng vải màu đen. Ấn tượng nhất là cái nón nữa đầu và cái bịt mặt hình bộ xương hàm răng của 1 cái đầu lâu. Tôi nói với em " mày dẹp cái bịt mặt này đi, nhìn gớm quá. Mày chơi moto mà sao ko kiêng kỵ gì hết vậy?". Em chỉ nhe răng ra cười.

    Đó là lời cuối cùng Tôi nói với em.

    Cả bọn lừng chừng đi, ko đi, rồi lại đi...trời thì lúc mưa lúc ko mưa.

    Khoảng 9h30 Minh Đen chạy R6 ra. Cả bọn đều ngạc nhiên vì sau cái chết của TY, Minh Đen đã bỏ sang chơi cào cào và gần 6 tháng ko đụng tới moto. Tồi ngồi với MD, ông kêu to mì bò trứng và nói " biết vậy tao đi cào cào"

    Hơn 10 giờ mọi người mới có mặt đầy đủ. Tôi hơi bực mình vì bọn trẻ lề mề quá và chúng nó để Tôi đợi từ 7am đến 10am mà vẫn chưa quyết định được là đi hay ko đi. Nhìn trời cứ mưa lất phất mà nản trong lòng. Thế là tôi bảo Minh đen " thôi anh về đi cào cào đi, em về nhà ngủ đây".

    Thế là tôi dắt xe ra về. Bọn trẻ bảo Tôi ở lại 1 chút nữa xem sao nhưng tính Tôi quyết đoán nên vẫn đi về. Tôi chạy ra Trần Cao Vân làm tô phở với thằng bạn rồi chạy về nhà. Khi tô phở vừa đem ra thì chúng nó alo, bảo Tôi quay lại vì trời đã ngưng mưa và chúng nó quyết định đi nhưng Tôi quá lười để quay lại.

    Về nhà nằm coi phim. Đến khoàng 2h chiều (ko nhớ rỏ lắm) thì đt reng. Linh tính cho biết có điều ko lành. ĐT về vụ thằng Phú cũng khoảng giờ này. Thảo Ya cũng vậy. Và lần này cũng vậy.

    Bàng hoàng, tôi như chết lặng và chỉ biết chờ đến khi mọi người đưa em về Chùa Vĩnh Nghiêm.

    Tôi nghe kể lại là em thử xe, có người làm báo hiệu đàng hoàng. Rồi mọi người chuẩn bị về, rồi em bảo "để em làm thêm cái nữa"............

    Tôi không chứng kiến nên xin chỉ nói đến đây.

    Bài học thứ 1 mà tôi lại rút ra lại là "sign". Cuộc đi kéo dài từ 7h đến 10h. Trời thì lúc khô lúc mưa. Thấy khô, bận áo vào thì mưa, lại cời áo ra...cứ như vậy gần 3 lần. Rồi thì người muốn đi, người ko muốn đi, người lại bỏ về, người thì hối hận đã ra đây "biết vậy tao làm chuyện khác" v.v...

    Bài học thứ 2: có kiêng có lành. Đừng thách thức quỷ thần bằng cách làm cho mình giống quỷ thần. Tôi nói đến cái mặt nạ ma quỷ và cái nón đầu lâu mà em đội hôm đó. Sáng sớm em ra đường nhìn như 1 bộ xương chạy xe, chiều về là 1 xác chết lạnh lẽo.

    Bài học thứ 3 lại là một bài học cũ của Phú Mito và Thảo Ya. Đó là bài học "lần cuối", "cái cuối", "cái nữa thôi" v.v...cái cuối gần như luôn luôn là cái cuối đúng theo nghĩa Đen. Test xe là test xe nhưng khi đã có ai nói ngưng là ngưng. Không nên xin thêm. Cuộc chơi còn dài, tiếc chi một vòng nữa mà rồi để đi xa ngàn thu.

    Bài học thứ 4: xe nake là xe nake, không phải xe sport. Xe nake dùng để chạy phố chứ ko sinh ra để chạy tốc độ. Nó ko có những thiết kế khí động học để có thể đè xe xuống đường ở tốc độ cao như dàn fairing của xe sport. Ở 1 tốc độ cao, 1 làn gió mạnh, 1 cái gờ, 1 cái dốc, 1 cái ổ gà có thể khiến xe mất lực đè xuống đường và dễ dàng bay lên hay mất lái. Ngay cả xe F1 là chiếc xe có thiết kế khí động học tốt nhất mà vẫn đôi khi bay lên trời sau 1 cú bum nhỏ. Vì vậy chạy nake thì vừa vừa thôi.

    Cũng đã 2 mùa thu từ ngày em mất. Những gì còn lại của em chỉ là những câu chuyện về niềm đam mê của em, về những chuyên đi Vũng Tàu lúc 1 giờ sáng của em và Mito. Nghe nói 2 thằng bận sẵn đồ đi làm, 1am chạy ra VT làm ly cafe rồi chạy về để kịp giờ đi làm.

    Xe của em cũng đã sửa xong nhưng rồi chắc cũng bán đi. Gia đình em nghe nói cũng chuẩn bị đi định cư. Vậy là hết. Mong rằng bài viết này giúp cho Tâm sống mãi trong lòng những anh em cũ, trong lòng bạn bè. Mong rằng qua bài này, sự ra đi của em sẽ giúp được cho một bạn trẻ nào đó thoát khỏi cái kết quả khắc nghiệt mà cuộc chơi này mang lại.

    Thiện, Anh Minh Đen nếu có đọc được bài này thì viết cho em nó 1 bài. Chỉ có 2 người là biết rõ câu chuyện.

    Ngu ngon người em không quen biết.

    BR sign out.
     
    #100 BostonRider, 6/10/11
    Sửa lần cuối: 6/10/11
  • Về chúng tôi

    Biker Vietnam tự hào là một trong những cộng đồng người chơi mô tô, xe máy đầu tiên và có tiếng tại Việt Nam. Bất kể bạn đến đây vì yêu sức mạnh và tốc độ, hay vì muốn tìm hiểu về một chiếc xe, một địa chỉ độ xe cụ thể, bạn luôn được chào đón tại bkvn.com.
  • Quick Navigation

    Open the Quick Navigation

  • Like us on Facebook

Đang tải...