@ Trung Dis: Xin nói rõ rằng cách suy nghĩ và cách chơi của mỗi người khác nhau nên không nhất thiết phải tranh luận với bạn làm gì. Anh em UG suy nghĩ khác Trung Dis nên bạn vui lòng đừng comment vào nhà UG nữa. UG chỉ welcome những ai có cùng suy nghĩ như UG mà thôi.
Anh Tuấn Teen ơi. Mọi người đang dài cổ ngồi đợi anh chia sẻ nữa kìa ................ Đừng làm biếng nữa nha. hahahahaha
viết được cái mở bài rồi, mày 0 dọn nhà đi tao 0 post đâu B-)B-)B-), mấy cái bài linh tinh nên gom qua bên topic 8 của Underwear đi cu, chỗ này là kỷ niệm và tình cảm của Anh Em at
Đam mê là thứ mà con người có thể chấp nhận tất cả để đạt được nó. Chân thành cảm ơn chủ Topic vì bài viết thật sự rất tình cảm của những người có chung niềm đam mê. Thân !
Thầy Tụng và Phù Tiêu mấy nay làm mệt mình cái vụ viết về Thảo Ya. Trước hết cho mình đính chính lại : mình chỉ là 1 ng bạn của TY thôi, không phải là bạn thân nhất và chắc chắn trong các bạn, có nhiều ng quen biết TY lâu hơn mình và thân với TY hơn mình nhiều. Ngoài ra bài viết là trí nhớ và cách nhìn của cá nhân mình, chắc chắn có sơ sót nhờ Anh Em chỉnh sửa. Đã có nhiều bài viết về TY rồi, bài này mình chỉ muốn chia sẻ phần nào cảm nghĩ của cá nhân mình về “ổng” thôi. 1 buổi chiều tháng 4/2009, mình qua Dương Bá Trạc “họp hội nghị gốc cây xoài” như thường lệ thì TY hỏi : đi Campuchia 0 Bác ?? Mình : đi làm chi ông ?? TY : đi chơi chứ làm chi, chạy xe qua đó Bác; mình : thôi ông, Việt Nam đi còn chưa hết, qua đó làm chi !! 2-3 ngày sau nó đưa cho mình coi tờ chương trình, có 1 số địa danh quen thuộc với chút ít kỷ niệm ở Thái và Cam nên mình hơi suy nghĩ lại, thêm nó đốc vô, vậy là nó alo cho ai đó hỏi coi còn kịp đăng ký 0 rồi xách xe chở mình ra Viking đóng tiền, hình như mình và Minh Mục Đồng là 2 suất đăng ký cuối cùng sau khi đóng sổ. Từ ngày đó là nó nôn nao, ngày nào cũng nhắc, rồi tính toán qua Campuchia làm gì, ăn gì, qua Thái được nghỉ 1 ngày là sẽ xách xe chạy tới Red Baron, rồi đem bộ đồ full qua để được vô trường chạy rồi lo lắng 0 biết BMW R1200R có kịp giấy tờ để đi hay 0, nếu 0 kịp thì đi = R6 hay ráp lại CBR1000 để đi …. Tới ngày đi, nó réo mình từ 4am, tập trung ở Nhà Thờ Đức Bà, mình nhìn thấy nó có cái giỏ nhỏ xíu còn la : sao ông đem ít đồ vậy, nó vỗ vỗ cái “túi bao tử” bên hông cười nói : quan trọng là có cái này, thiếu cái gì mua cái đó cho khỏe Bác ơi !!! Anh em sắp xếp đội hình, nhận số thứ tự rồi khởi hành, TY luôn là sự chú ý của 1 vài Anh Em, chỗ nào có TY là Anh Em xáp vô làm quen, nói chuyện xe cộ. Tới Bánh canh Trảng Bàng đoàn tập trung vô ăn sáng, “Blue Serenade” tranh thủ tác nghiệp và tấm hình treo ở xưởng là tấm hình duy nhất mình thấy nó cười tươi nhí nhảnh. Chào cờ ở Mộc Bài, mình hỏi nó : ông muốn chụp hình 0 ông, tui có đem theo máy, tui với ông chưa có tấm hình nào chung với nhau hết, nó : thôi để qua Campuchia đi Bác, 2 thằng mình đứng đây chụp hình thiên hạ lại chọc 2 thằng lén rủ nhau đi ******** thì kỳ lắm …. Lúc chờ làm thủ tục qua cửa khẩu thì TY và Minh Mục Đồng lại gần nhìn mình cười cười gian ra mặt, mình nạt : mấy ông muốn gì ?? 2 thằng đưa cho mình 2 cái giỏ và cùng “hát” : Bác lỡ chở đồ rồi, thêm 2 cái đâu có nhiêu, cho tụi em chạy cho sướng cái !!! Qua cửa khẩu là đường đẹp vô cùng, đoàn chạy đều đều tốc độ khoảng 140, mình đi theo tốp thứ 2, lâu lâu hứng lên thì kéo lên 160-170 nhưng cũng chỉ tới đó vì hơn nữa xe giãy ghê quá chịu không nổi. Minh Mục Đồng (R6) làm Libero, Thầy Dùi (FZ1), TY (R6) và Hòa (Hornet 600) chạy tốp sau cùng. Đường đẹp xe ngon nhưng tình hình là vẫn sợ …bò + ng qua đường ẩu, cũng may có xe còi hụ mở đường + mấy Anh Em Libero làm việc rất hiệu quả. 1 vài lần mình đang chạy khoảng 150 thì TY ở đâu ra kè lên sát bên mình, mở kiếng lên gào : Bác thụt lùi lại giãn đoàn ra chút rồi kéo lên, đã lắm Bác. Mình la : thôi ông, tui 0 làm, mà xe này mà kéo cái gì !!! TY cứ làm cái trò này khoảng chục lần như vậy. Còn khoảng 70Km nữa thì tới Phnompenh thì phía sau báo lên là có tai nạn, đứng lại chờ, tự nhiên bụng mình thắt lại, mình nghĩ tới “ổng” và đảo mắt đi kiếm R6 xanh, 1 chiếc đây rồi nhưng 0 phải mâm BST, chạy lùi xe lại khoảng 1Km, thêm 1 chiếc R6 xanh nữa nhưng lại gần thì vẫn 0 phải mâm BST, lúc này nghe loáng thoáng “Thảo Ya”, mình chạy ào xuống cuối đoàn chỗ đám đông bu lại và nó nằm đó lăn lộn, Di, a.Thọ đứng chung quanh, Thầy Dùi thì cầm cái khăn tắm phẩy tới phẩy lui cho mát chút … mình lùi lại phía sau thì nhìn thấy cái R6 nằm đó, lùi lại gần 10m là bình xăng đang cháy và ai đó đang xúc cát để dập lửa … có 1 bạn nữ trong đoàn lụm cái seat cowl lên cứ cầm trong tay … mình gom giày của TY lại …lúc đó mọi ng thảo luận nên xử lý ra sao, mình đề nghị đưa TY lên xe hơi và chạy tiếp về Phnompenh vì nếu đi ngược về Tây Ninh thì đoạn đường xa hơn và chắc chắn sẽ tốn thời gian làm thủ tục thông quan. Di & a.Thọ đi chung với TY, mình cũng tin tưởng vì a.Thọ là bác sĩ mặc dù hồi nào giờ ổng chỉ chuyên ngó “bướm” !!! thực tế hiện trường thì chuyện xảy ra là do TY và vài ng bạn thụt lùi lại, cách đoàn khoảng 2-3km rồi bơm lên. Đoạn đường đó là khu dân cư và lúc đó khoảng 10:30am nên cũng bắt đầu đông ng, 1 chiếc pick-up tưởng đoàn qua hết rồi nên qua đường và TY “dính”, theo kể lại thì lúc đó Thầy Dùi đã chạy lên trước với đoàn, chỉ còn lại TY, Minh Mục Đồng và Hòa. Xe chở TY chạy thẳng đến bịnh viện ở Phnompenh, mình theo đoàn đi đền chỗ nghỉ ăn trưa. Di điện thoại cập nhật tình hình và báo là TY bị gãy chân, mình còn nghĩ trong đầu : cái thằng đúng là làm phiền mọi ng, kỳ này “phạt” cho quay về 1 mình cho biết thân !!! còn chưa ăn xong bữa cơm, Di alo báo : anh Thảo “đi” rồi anh ơi !!! mình bỏ muỗng cơm xuống và ngồi thừ ng ra đó 0 biết gì nữa. Thầy Dùi và Minh Mục Đồng nhìn mặt mình biết liền và cả 3 thằng đứng lên …. Tụi mình chạy qua bv, “ổng” nằm trên xe cứu thương, Di và a.Thọ cũng ở đó, tất cả Anh Em nhìn nhau và 0 thằng nào nói được tiếng nào …. Được 1 lúc thì Minh và Thầy Dùi “dm” 1 chặp …. Anh em thảo luận và quyết định bỏ tour đi về, vì chuyện ngoài dự tính nên Viking cũng thông cảm, sắp xếp 1 xe hơi đi chung với 4 thằng quay về. Thầy Dùi 0 đủ binh tĩnh để chạy xe moto nên ngồi xe hơi, FZ1 thì do 1 ng quen chạy và anh chàng chạy tuốt luốt phía sau. Minh, Hòa và mình chạy lủi thủi với nhau, 0 có cảm giác đói hay mệt nữa …. Qua khỏi Mộc Bài thì Thầy Dùi phải chạy FZ1 về …. Minh và Hòa bỏ chạy trước, mình và Thầy Dùi về chung, về tới An Sương là khoảng 4-5g chiều, trời mưa lất phất, đường thì đông, mình còn nhớ mãi khuôn mặt mất hồn của Thầy Dùi, nó chạy mà đầu óc để ở đâu 0 biết, xém đụng ng ta mấy lần mà nó cũng 0 thèm thắng lại luôn !!! Về tới nhà mình lụi hụi đẩy xe vô, mẹ mình hỏi : sao mày về sớm vậy, sáng nay mày nói tao đi cả tuần lễ mà !!! mình nói : con tính đi 1 tuần nhưng nhớ má quá nên chạy về !!! mình tính nói giỡn cho nhẹ đầu chút nhưng nhìn mẹ mình lúc đó 0 hiểu sao mình 0 giỡn được nữa nên bật ra : má ơi thằng Thảo chết rồi !!! 1 tuần trước đó ông còn vô nhà chào mẹ tui, lúc ông về mẹ tui còn hỏi sao 0 chào ông lại ăn cơm, tui còn nói : nó vậy đó má ơi …. Buồn cười là dịp đó có khá nhiều topics trên các forum bikers chia sẻ về chuyện của TY, có nhiều Anh Em lên phát biểu khen TY là ng dễ mến, ăn nói hòa nhã ….mình kể cho Bác Trí nghe và 2 thằng cười hoài, trong trí nhớ của mình (và mình nghĩ nhiều Anh Em khác cùng ý kiến) thì TY chưa bao giờ là thằng hòa nhã nói chuyện dễ thương hết …. “ông” sống có cái đam mê riêng, có ng thích ng ghét ng ưa ng lợi dụng ng giúp đỡ ông … ông có đủ mọi loại bạn và nghịch phá đủ thứ trò, mình có những lúc vui lúc buồn, cùng chia sẻ lo lắng của nhau, cũng có những lúc nhảm nhí với nhau … tui vẫn khen ông có cái may mắn là có điều kiện để sống cho cái đam mê của ông, kiếm sống qua nó nhưng cái giá phải trả quá đắt … tui vẫn luôn cảnh báo ông là coi chừng chuyện này xảy ra, nhưng chỉ 0 ngờ là nó đến quá sớm và quá bất ngờ trong khi ông còn quá nhiều dự định, còn quá nhiều thứ mình chưa làm được … hồi xưa tui 0 biết uống café, lúc ra Lê Lai ngồi chơi với ông thì mới bắt đầu tập uống, sau đó ông chuẩn bị đi Mỹ nên bỏ thuốc lá, mà muốn bỏ thuốc lá thì ông bỏ café ….sau đó ông còn nói tui : cái gì mà mình 0 ghiền thì 0 thưởng thức được trọn vẹn, tui còn móc lại ông : vậy ghiền …tốc độ thì sao ?? ước gì bây giờ có lại được bữa cơm trưa 2 thằng ngồi ăn ở Dương Bá Trạc có đúng con cá rô kho = 2 ngón tay, tui còn nhớ câu ông nói : Bác ăn cá đi em ăn nước là được rồi … Cho tới giờ này tui vẫn chưa quen với ý nghĩ là sẽ 0 bao giờ được gặp lại ông nữa, vẫn còn nghe vẳng vẳng câu nói của ông : Bác đang ở đâu Bác ?? Qua xưởng chơi đi 5 phút nữa em về tới !!! at